Nam mô Đại Nguyện Địa Tạng Vương Bồ Tát,
xin cho lòng được an
Om Namo Ksitigarbha Bodhisattvaya.
Trong lòng đất có một ngọn nến,
cháy chậm như hơi thở của người mệt,
ánh sáng chẳng gọi tên, chỉ giữ cho tim ngừng rơi.
Bước chân ai khắc trên bụi thời gian,
tôi thầm gọi bằng một tiếng thật chậm,
để nỗi buồn có chỗ đặt mình nằm.
Hít vào, thấy đất nâng chân,
thở ra, thấy trời chạm vào trán,
mọi nỗi lo như lá khô rơi, nhẹ nhàng, tan biến.
Om Namo Ksitigarbha Bodhisattvaya,
Nam mô Đại Nguyện Địa Tạng Vương Bồ Tát,
Om, nghe tiếng đất thì thầm, ta về, ta về, chúng ta về với miền yên.
Om Namo Ksitigarbha Bodhisattvaya,
một niệm làm dịu hết những mùa mỏi mệt.
Có những đêm mưa gõ cửa tâm trí,
những lời chưa nói rơi trên mái hiên,
vẫn có ánh mắt như một chiếc cầu vô hình dẫn lối.
Bồ Tát không bỏ rơi bóng ai,
Ngài ngồi nơi rìa của những mất mát,
nhặt từng mảnh hơi ấm, khâu lại bằng niềm tin.
Hít vào, đất ôm lấy dấu chân,
thở ra, gió trả lại tiếng cười,
một hơi thở, một cái chạm, thấy mình trở nên nhỏ, an yên.
Om Namo Ksitigarbha Bodhisattvaya,
Nam mô Đại Nguyện Địa Tạng Vương Bồ Tát,
Om, nghe tiếng đất thì thầm, ta về, ta về, chúng ta về với bình yên.
Om Namo Ksitigarbha Bodhisattvaya,
một niệm làm dịu hết những mùa mỏi mệt.
Không cần trả lời, chỉ cần ngồi,
để ánh mắt trở thành phép lành cho nhau,
để niệm lặng như mưa rơi trên cánh đồng heo may,
để trái tim biết, mình có thể nghỉ, an yên.
Om, Ksitigarbha,
Om Namo Ksitigarbha Bodhisattvaya,
Nam mô Đại Nguyện Địa Tạng Vương Bồ Tát.
Om Namo Ksitigarbha Bodhisattvaya,
Nam mô Đại Nguyện Địa Tạng Vương Bồ Tát,
Om, tiếng niệm như mành mỏng che nắng cho đời,
Om Namo Ksitigarbha Bodhisattvaya,
một lần nữa, một lần nữa, thả lòng xuống đất, nhẹ như không.
Om Namo Ksitigarbha Bodhisattvaya
Om Namo Ksitigarbha Bodhisattvaya
Om Namo Ksitigarbha Bodhisattvaya.