Trở về với hơi thở
Lắng nghe khoảng trời yên tĩnh trong chính mình.
Shanti, Shanti, Shanti.
Cuộc sống chưa yên, gió vẫn vỗ mạn thuyền
Người đời thở than, sao toàn muộn phiền
Phiền não nối nhau, như từng con sóng
Tâm lạc trên mặt nước, mãi trôi dạt bềnh bồng.
Vihara, an trú, an trú
Tâm an, không phải đời bớt gió
Mà là ta biết cách đứng vững giữa bão giông.
Sati, sati, lặng nhìn cảm xúc trôi
Buồn giận đến rồi đi, không kéo mình theo mất lối.
An trú, an trú trong chính ta.
Không phải trốn đời, không phải lãng quên
Giữa nhân gian, bình an từ trong tim
Sóng đời vỗ về, ta không náo loạn
Gió đời thổi qua, tâm vẫn an nhiên.
Vihara, an trú, an trú
Tâm an, không phải đời bớt gió
Mà là ta biết cách đứng vững giữa bão giông.
Sati, sati, lặng nhìn cảm xúc trôi
Buồn giận đến rồi đi, không kéo mình theo mất lối.
An trú, an trú trong chính ta.
Check, check nghe đây
Đời cứ quay, cứ xoay, deadline với những muộn phiền
Chạy theo bao ước nguyện, lạc mất phút giây hiện tiền
Ta gồng mình chống cự, ôm giận hờn và thị phi
Nhưng cơn bão trong lòng mới chính là điều đáng sợ.
Nhìn đi, thở đi Anicca, vô thường thôi mà
Khổ đau hay hạnh phúc cũng chỉ là mây bay qua.
Buông cái tôi to đùng, đừng để nó ngự trị
Bước chậm lại một nhịp, tìm ánh sáng trong từng kẽ lá.
Chánh niệm Sati đây, như hạt giống gieo vào đất,
Mầm an nhiên đâm chồi, để ta biết đường về nhà
Không cần chạy trốn, không cần một thiên đường xa
Bình yên ở ngay đây khi tâm an trú Vihara.
Và ta bình thản trở về, với khoảng trời an yên
Lời người bỗng nhẹ, như mây trôi qua
Việc đời bỗng nhẹ, không còn xót xa
Gặp khó khăn, ta biết cách đứng vững
Trân trọng hạnh phúc vì đã tìm về.
Chỉ cần quay về
Vihara, an trú, an trú
Chỉ cần quay về
Khoảng trời bình yên trong ta
Shanti, Shanti, Shanti.