Án…
A na lệ…
Tỳ xá đế…
Ta bà ha…
Nam mô tát đát tha
Nam mô tát đát tha
Tô già da đa
Dương trí bừng lên nơi đỉnh thiêng, xua tan vô minh u tối
Gió nghiệp tan dần, mây trắng nhẹ trôi qua cõi mộng hư vô.
Án, a na lệ
Tỳ xá đế, bệ ra xà da
Vòng luân hồi vỡ tan như mộng trong chớp mắt
Từ bi ngập tràn, sen vàng nở rộ giữa tim ta.
Lăng Nghiêm Chú Vương!
Soi đường nhân gian!
Ta bà ha
Một câu chú vang lên, xóa tan ngàn năm tăm tối trong tâm hồn
Châu ngọc vô hình, trăng rằm soi thấu kiếp trầm luân
Án… A na lệ… Ta bà ha…
Bạt đà dạ…
Bệ ra xà da…
Mặt trời trí tuệ bừng lên, đốt cháy lưới tham sân si
Tia chớp chân lý xuyên qua màn đêm, chú ngữ vang khắp trời.
Dưới ánh trăng thanh, ta ngồi thiền định, lòng tĩnh lặng
Miệng niệm chân ngôn, tâm như mặt hồ, chẳng gợn sóng
Phiền não tan biến, như tro bụi cuốn theo gió vô thường
Chỉ còn an lạc, ngọc trong tim sáng, lung linh giữa đời
Án Lăng Nghiêm, chân như vẫy gọi
Hồn ta bay cao, về nơi thanh thản, chẳng còn xót xa
Dẫu đời như giấc mộng hư vô, ngắn ngủi mong manh
Ngọc chân lý vẫn sáng ngời, bất diệt giữa trần gian
Trong ta, ngoài ta, chú ngữ vang xa tận trời xanh
Chắp cánh tâm linh về bến giác an lành
Án… Lăng Nghiêm!
Chú Vương!
Án tát đát tha!
Chú Vương!
Án Lăng Nghiêm ta bà ha!
Mỗi âm chú như sấm nổ, đánh thức tâm hồn ngủ say
Mỗi chữ ngữ là tiếng chuông tỉnh thức, ngân vang giữa trời
Ta không khuất phục bóng đêm của vô minh
Ta là ngọn đèn bất diệt, soi lối con đường giác ngộ.
Lăng nghiêm Chú Vương!
Soi đường nhân gian!
Ta bà ha…
Vũ trụ ngân vang theo nhịp chú thiêng liêng
Ma quỷ tan biến như sương trước ánh mặt trời chân lý
Sen vàng nở rộ giữa đêm, dấu ấn của giác ngộ
Án… A na lệ… Ta bà ha…
A na lệ…
Tỳ xá đế…
Ta bà ha…
Ngọc vẫn sáng mãi trong tim, soi đường về bến giác.