Một mình trong đêm thâu,
Ngồi ngắm mưa uống bao giọt sầu,
Tôi tự hỏi đây là đâu?
Đời con người sao cứ mãi đau sầu.
Lạc giữa dòng đời không tên,
Tìm bản thân như kẻ xa lạ.
Thân này có phải là tôi?
Tâm này có phải là tôi?
Tìm trong hư vô một ánh sáng,
Dõi theo bước chân lặng lẽ
Dù vô thường cuốn trôi theo dòng
Tôi vẫn đi, tìm điều chi?
Một mình trong đêm thâu,
Tìm kiếm bóng hình mờ sâu.
Tôi chưa từng sinh ra, chưa từng mất đi,
Như là đứa trẻ mới chập chững biết đi.
Cuộc đời ngã nghiêng, đầy chông gai,
Ta nào biết trước ngày mai.
Một mình trong đêm thâu,
Đợi một ánh sáng bên cầu.
Tham, sân, si luôn ghì đôi vai,
Làm ta như chìm trong khổ đau.
Buông bỏ bản ngã này, nhẹ nhàng đôi tay,
Lạc vào dòng thời gian, chợt thấy thân này bay.
Một mình trong đêm thâu,
Tìm kiếm bóng hình mờ sâu.
Tôi chưa từng sinh ra, chưa từng mất đi,
Như là đứa trẻ mới chập chững biết đi.
Cuộc đời ngã nghiêng, đầy chông gai,
Ta nào biết trước ngày mai.
Một mình trong đêm thâu,
Đợi một ánh sáng bên cầu.
Tìm trong hư vô một ánh sáng dõi theo bước chân lặng lẻ
Dù vô thường cuốn theo xuôi dòng, tôi vẫn đi tìm điều chi, tìm điều chi
Một người trông đợi vô thường không có bắt đầu chẳng có kết thúc
Tôi là gió, tôi là mây, tôi là dòng chảy tan vào vũ trụ
Là chính tôi, là không một ai
Một mình trong đêm thâu,
Tìm kiếm bóng hình mờ sâu.
Tôi chưa từng sinh ra, chưa từng mất đi,
Như là đứa trẻ mới chập chững biết đi.
Cuộc đời ngã nghiêng, đầy chông gai,
Ta nào biết trước ngày mai.
Một mình trong đêm thâu,
Đợi một ánh sáng bên cầu.
Tôi là ai trong cuộc đời này,
Đi trên con đường bát chánh đạo, dựng xây.
Buông bỏ bản ngã, trút nhẹ gánh nặng,
Giữa bóng tối tìm lấy ánh sáng.
Tưới tẩm thân tâm bằng hạt giống từ bi,
Như gió mây trôi về những miền xa xôi.
Tôi không là tôi, và tôi cũng không phải là ai,
Như lời Đức Phật dạy, buông xuôi và an nhiên mãi mãi.
Nhẹ bước đi qua bao nỗi đau,
Giữa đời vô thường không có bắt đầu, chẳng có kết thúc.
Tôi là gió, tôi là mây, tôi là dòng chảy,
Tan vào vũ trụ, là chính tôi, là không một ai.
Một mình trong đêm thâu,
Dòng đời cứ mãi trôi mau.
Tôi không còn, nhưng vẫn ở lại,
Trong mỗi sớm mai, trong ánh dương đầy.