Nghiệp, duyên, nhân quả
Mọi cuộc gặp trong đời đều có lý do
Không có cuộc gặp nào là ngẫu nhiên,
Duyên đến mang theo dấu chân của vô lượng kiếp
Có người bước vào đời ta bằng dịu dàng rất khẽ,
Nhưng ở lại thật lâu, như một vết hằn sâu
Ta cố nắm một bàn tay không thuộc về mình,
Rồi tự hỏi sao lòng này đau đến vậy?
Không phải vì tình yêu thương chưa đủ,
Mà vì ta vẫn chưa học xong cách để buông tay
Nghịch duyên vẫn còn đó
Vì lòng còn chấp
Giữ một điều không thuộc về mình
Nên tự đau
Vì chấp nên lòng còn khổ,
Vì khổ nên mãi luân hồi
Buông tay, tâm tỉnh thức,
Lặng nghe lời kinh vọng từ xa
Gate Gate Pāragate
Gate Pāragate
Svāhā
Có những người đến bên đời ta
Chỉ để đi cùng một đoạn
Như chiếc thuyền ghé bến sương mù
Rồi lặng lẽ rời đi khi trời vừa sáng
Không phải duyên nào cũng là bến đỗ
Có cuộc gặp chỉ để rời đi
Đau thương không đến để trừng phạt
Chỉ nhắc ta quay về biết mình đang ở đâu
Buông không phải quên
Chỉ là thôi giữ
Hơi thở chạm vào tĩnh không
Karma kṣaya
Śānti, Śānti, Śāntiḥ
Đời vẫn thế
Chỉ là tâm thay đổi
Mây tan
Bầu trời vốn chưa từng lay động
Avidyā nirodha
Vô minh lặng xuống
Tâm đã bình an
Vì chấp, nên khổ
Buông rồi, theo mây trôi
Gate Gate Pāragate
Svāhā
Nghiệp, duyên, nhân quả
Hiểu rồi, lòng nhẹ mà thôi.