Om…
Mani…
Padme…
Hum…
Hạt châu lăn dọc triền sương mờ
Lấp lánh giữa trùng trình mộng mị
Mắt Phật mỉm cười, hóa thân thành bướm trắng
Vỗ cánh nhẹ, khẽ đánh thức hạt bồ đề
Om Mani Padme Hum…
Luân hồi, ngưng đọng trong giọt sương
Từ bi, thấm vào từng sợi nắng
Om… Mani Padme Hum!
Om Mani Padme Hum
Om Mani Padme Hum
Om Mani Padme Hum
Vầng châu ẩn mật, tan vào mạch đất
Rễ sen chạm tới, tầng trời thứ bảy
Om Mani Padme Hum…
Ngọn gió thổi ngang mái chùa cổ
Mang theo lời chú, vẽ lên mây
Đứa trẻ thả diều, buộc sợi kinh văn
Cánh diều vút cao, xé toang màn vô minh
Om Mani Padme Hum…
Dẫu đời là cơn lũ quét
Châu ngọc vẫn lăn về phía biển khơi
Om… Mani Padme Hum!
"Mỗi hạt châu là một vì sao rơi xuống
Mỗi câu chú là cây cầu nối đất với trời…"
Om Mani Padme Hum
Om Mani Padme Hum
Om Mani Padme Hum
Om Mani Padme Hum
Châu báu vô hình, xuyên qua ngàn kiếp nạn
Từ bi dựng lên, ngọn tháp không cửa vào
Om Mani Padme Hum…
Om…
Mani…
Padme…
Hum…