Hơi thở vào ra
Om
Om, một vòng sáng mở trong đêm
Ah, sương chưa rơi mà trời đã ướt
Ra, bụi chạm vào cũng hóa hư không
Pa, lời chưa nói mà lòng đã hiểu
Một lần niệm, sóng thôi dâng
Một lần nhìn, mây thôi che
Om Ah Ra Pa Tsa Na Dhih
Dhih, Dhih, Dhih
Tsa, sóng lặng rồi, biển tự bình yên
Na, không thêm gì, cũng chẳng bớt đi
Giữa khoảng lặng, nghe mình rất rõ
Một ánh nhìn, xuyên qua muôn đời
Dhih, như đốm lửa rơi vào tim
Cháy thật chậm mà soi ngàn lối
Như ánh nến chạm vào đêm sâu
Trang kinh cũ bỗng bừng hơi thở
Không còn tìm, nên thôi lạc
Không còn giữ, nên nhẹ tênh
Om Ah Ra Pa Tsa Na Dhih
Dhih, Dhih, Dhih
Tsa, một niệm tan, muôn niệm cũng tan
Na, im lặng này ôm trọn thế gian
Gươm trí tuệ, không cần vung chém
Chỉ nhìn sâu, đã sáng con đường
Dhih, Dhih, Dhih
Om Ah Ra Pa Tsa Na Dhih
Dhih, Dhih, Dhih
Không còn sợ, khi đêm kéo đến
Không còn tìm, khi đã thấy rồi
Trong tĩnh lặng, một nguồn rất rộng
Mở mắt ra, là cả bầu trời
Om Ah Ra Pa Tsa Na Dhih.