Vũ trụ mênh mông, không gian vô định
Tôi là hạt bụi, trôi giữa một dòng nhân sinh
Bước chân lang thang, đi tìm lối riêng mình
Trong cõi Ta Bà, mông lung vô hình
Sinh - lão - bệnh - tử, vòng xoay luân hồi,
Hơn thua được mất, rồi cũng tan thành mây trôi
Như lá trên cành, rồi sẽ phải rụng rơi,
Tự hỏi ta là ai, trong cõi đời mờ phai?
Ta là ai? Là ai?
Một ánh sao bừng sáng trong đêm,
Soi đường ta qua muôn trùng u tối.
Dẫu nhỏ bé, vẫn cháy mãi không ngơi,
Mang theo hy vọng, vượt qua chơi vơi.
Một ánh sao nhỏ, giữa trời bao la,
Dẫn lối tim ta về nơi an hòa.
Dẫu ngày mai mịt mờ hay xa,
Vẫn tỏa sáng, vì đời chỉ sống một lần!
Này bạn, đã bao giờ dừng chân để hỏi:
Thành công là gì khi cuối cùng vẫn mệt mỏi?
Danh vọng chỉ là áng mây, gió thổi tan bay,
Mơ ước lớn lao nhưng lòng sao vẫn trống?
Cõi Ta Bà! (Yeah!) Là vòng lặp vô tận,
Nghiệp báo đưa ta vào luẩn quẩn từng ngày.
Nhưng này! Đừng để mình cứ mãi loay hoay,
Chọn con đường sáng, trong đêm dài lung lay.
Giữa đêm sâu thẳm, một ánh sao dịu dàng,
Thắp sáng bóng tối, dẫn lối an nhiên.
Thiên hà rộng lớn, ta lạc bước tìm về đất tiên
Buông bỏ tất cả, ta hóa mình vô biên.
Tâm như ngọn đèn nhỏ, trước gió đời nghiệt ngả,
Giữ lấy chút ánh sáng, không để lụi tàn
Niết Bàn ở đâu xa, chỉ ngay tại lúc này,
Chỉ cần lặng nghe, hơi thở trong từng giây.
Một ánh sao bừng sáng trong đêm,
Soi đường ta qua muôn trùng u tối.
Dẫu nhỏ bé, vẫn cháy không ngơi,
Mang theo hy vọng, vượt qua chơi vơi.
Hãy là ánh sao giữa trời bao la,
Dẫn lối tim ta về nơi an hòa.
Dẫu ngày mai mịt mờ hay xa,
Vẫn tỏa sáng, vì đời chỉ sống một lần!
Không cần là mặt trời, chẳng cần là ngọn núi,
Chỉ cần làm ánh sao, nhỏ bé nhưng vững bước giữa dòng đời.
Soi sáng chính mình, vượt qua bao ngã rẽ,
Khi lòng an nhiên, mọi thứ hóa nhẹ nhàng.
Hey! Niềm vui ở đâu xa, là ngay trong từng hơi thở riêng ta,
Danh vọng là phù du, liệu giữ được bao lâu?
Chỉ cần một phút, sống cuộc đời thật trọn vẹn,
Ta sẽ là ánh sao, sáng mãi chẳng mờ phai.
Dẫu mai sau, cuộc đời có đổi thay muôn màu,
Ánh sao vẫn tỏa, vượt lên ngàn mây cao.
Lắng nghe con tim ta, ngân khúc ca dịu dàng,
Hóa thành ánh sáng, soi đời trong mơ màng.
Một ánh sao bừng sáng trong đêm,
Soi đường ta qua muôn trùng u tối.
Dẫu bé nhỏ, vẫn cháy không ngơi,
Mang theo hy vọng, vượt qua chơi vơi.
Hãy là ánh sao giữa bầu trời bao la,
Dẫn lối tim ta về nơi an hòa.
Dẫu ngày mai mịt mờ hay xa,
Vẫn tỏa sáng, vì đời chỉ sống một lần!
Một ánh sao nhỏ
Soi rọi hư không
Tìm về bản ngã
Hòa cùng thiên hà...