Một hơi thở dài, nhẹ nhàng buông
Một chút luyến thương chợt đến rồi đi
Nỗi nhớ khởi lên, rất tự nhiên thôi
Như chiếc lá rơi, chưa kịp rời cành
Là thói quen cũ, trong tâm thức
Là nghiệp luyến ái, vẫn còn dư âm.
Có những phút giây, muốn tìm gặp lại
Chỉ một lần thôi, cho lòng bớt trống trải
Nhưng trong chánh niệm, ta học cách dừng lại
Vì thương chính mình, không gieo thêm khổ đau.
Om… shanti… shanti…
Om… shanti… shanti…
Ái sinh ra chấp, chấp sinh ra khổ đau
Buông không là đoạn, là thương đủ để nhận ra
Duyên xưa đã mãn, cớ sao còn níu giữ?
Im lặng bây giờ, là giới lành để ta giữ lấy mình.
Có những nhân duyên, tròn vai là thôi
Níu kéo làm chi, vòng xoáy luân hồi?
Không cần gặp lại, để chứng minh gì
Tình thương chân thật, đã từng là đây.
Nỗi nhớ phù du, Sinh – Trụ – Dị – Diệt
Như mây trên trời, đến rồi sẽ đi
Ta chỉ cần lặng nhìn, không đuổi theo nữa
Để lòng lắng yên, nhẹ như hơi thở.
Om… shanti… shanti…
Om… shanti… shanti…
Ái sinh ra chấp, chấp sinh ra khổ đau
Buông không là đoạn, là thương đủ để nhận ra
Duyên xưa đã mãn, cớ sao còn níu giữ?
Im lặng bây giờ, là giới lành để ta giữ lấy mình.
Trong lặng yên, tâm dần nhẹ
Duyên cũ khép, đường mới mở ra
Trong lặng yên, ta thấy ta
Không bám víu, cũng chẳng rời xa
Om… shanti… shanti…
Om… shanti… om…
Ái sinh ra chấp, chấp sinh ra khổ đau
Buông là trí tuệ, là thương đủ lớn để cho đi
Duyên xưa đã mãn, một lời tri ân thay lời tiếc
Im lặng bây giờ, là tự do để ta trở về với chính mình.
Một hơi thở ra, nhẹ nhàng buông
Một nỗi nhớ qua đi, nhẹ như mây
Tâm an lạc, trên con đường mới.